Hai Tác Phẩm Nổi Tiếng Của Nguyễn Nhật Ánh-Tào Đình (Hay)

Thảo luận trong 'Ebook' bắt đầu bởi vungochung, 15/1/15.

  1. vungochung

    vungochung New Member

    mấy bạn thông cảm nha cái máy tính chết tiệt không viết được capslock đang làm mình bực mình đây viết hơi bị "khô" nhé!,nghe bạn mình nói hay lắm. vào thẳng vấn đề luôn buồn quá:

    Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ - Tào Đình

    [​IMG]

    Cái câu tôi thích nhất trong truyện dài này, còn nhớ ý là: “Tôi giống như mọi thanh niên khác trong những xó xỉnh của thành thị, nghèo tới mức, chỉ còn lại mỗi tiền!” Đây không phải tiểu thuyết **** loạn, đây chỉ là một câu chuyện xúc động lòng người sâu sắc. Cuốn sách nói về cái đẹp, và bày tỏ về nỗi đau, của Hạ Âu – một cô gái mang tiếng là ****, và người bạn trai Hà Tiểu Bân. Những trắc trở trong đời cô thuật lại một chuyện tình đau xót. Truyện được đăng tải lần đầu trên mạng book.mop đã được hàng chục triệu độc giả người Hoa bình chọn là tác phẩm kinh điển mới của dòng văn học mạng của thế hệ người viết mới.

    Bản dịch hoàn chỉnh đã ra đời, dựa trên nguyên tác “Xin lỗi, em chỉ là một con đĩ” lần đầu của truyện dài này đăng trên mạng. Trong bản in lần đầu năm 2005, truyện dài đổi tên thành “Em nấu tình yêu thành món canh” và được viết dài thành 23 chương. Trong bản in lần 2 sẽ phát hành vào tháng 9/2006, tác giả viết thêm thành 38 phần và đổi tên “Ai là nỗi đau của ai”.

    Tuy nhiên sau khi xem toàn bộ cả ba phiên bản, tôi cho rằng nguyên tác “Xin lỗi, em chỉ là con ****!” (14 chương) ngắn gọn hơn, chân thật hơn và không bị cường điệu hoá. Tôi biên tập lại một số chi tiết gần với bản “Món canh tình ái” hơn nên quyết định giữ tên bản này. Các chi tiết sến đến phi lý cùng việc thay đổi cốt truyện khiến “Ai là nỗi đau của ai” (38 phần) không còn đáng chú ý như “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” nưã.

    Lúc nãy có một bạn gửi cái link vào xem một số web đã đăng tải truyện mà không dám đăng tên “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”, tôi cảm thấy hơi thất vọng. Nếu đã kiêng chữ **** thì kiêng hẳn! Trong truyện còn nhiều **** hơn.

    Tác giả đã cố gắng chứng minh cô Hạ Âu không phải là ****, nhưng hình như nhiều bạn đọc lại luôn kết tội nhân vật là ****.

    Ngoài ra, mục đích tôi nhắm tới là chuyển một không gian văn chương mạng ảo tới bạn đọc, không có ý định chạy theo các tác phẩm được in ấn hoặc được khẳng định bằng các tiêu chí truyền thống (như giá sách, số lượng in, nhà xuất bản, phân loại v.v…) nên tôi tự quyết định phần bản dịch cá nhân là theo nguyên tác để giữ không khí chân thực.

    Đồng thời cũng cố gắng giảm tới mức tối đa, trong mức có thể để hạn chế dùng các từ Hán-Việt (nhất là trong các danh từ, tính từ) theo kiểu các phim truyền hình dài tập hoặc các cuốn sách dịch văn học Trung Quốc đương đại gần đây. Ít ra, tôi biết sẽ có tới 80% bạn đọc sẽ thoả mãn với đầu đề “xin lỗi, em là một kỹ nữ”. Tôi rất sùng bái tiếng Hoa nhưng tôi cũng cho rằng tiếng Việt đủ giàu có để diễn tả mọi khái niệm, không nệ vào từ Hán Việt. Tôi nghĩ rằng Hán Việt làm bản dịch cứng, quá lên gân, và làm người dịch lười biếng. Hán Việt làm bản dịch có vẻ sang, người dịch có vẻ chuyên, song tôi thích một không khí gần gũi về ngôn ngữ, không còn dấu viết “dịch” nhiều lắm ở mặt diễn giải sắc thái nghĩa từ trong không khí truyện.

    Tôi biết có nhiều người sẽ không thích hoặc không nhận ra những tiểu tiết đó, vì thông thường bạn đọc như con cá đói ngốn nhanh cuốn sách tới chương cuối để nhanh chóng cho ra một lời bình. Có thể họ chỉ cho rằng đây là một đề tài xoàng xĩnh, một nhà văn xoàng xĩnh, một bản dịch xoàng xĩnh. Nhưng tôi có quan điểm của tôi, xây dựng một cách có hệ thống chân dung một văn học mạng và chia sẻ các thông tin cho cộng đồng, và tôi tin những gì tôi đang làm đều có những bạn ủng hộ.

    Còn riêng với tôi, tôi thích nhất là bài thơ trong câu chuyện. Nó dường như chứa đựng hết sự khát khao được yêu, được sống như một người bình thường của cô gái Hạ Âu. Câu chuyện có kết cục buồn nhưng không quá thảm…


    [​IMG]


    Tôi Là Bêtô - Nguyễn Nhật Ánh

    [​IMG]
    Giới thiệu về nội dung
    Tôi Là Bêtô là tác phẩm mới nhất của nhà văn chuyên viết cho thanh thiếu niên của Nguyễn Nhật Ánh. Anh đã được đông đảo bạn đọc biết đến qua các tác phẩm quen thuộc như Thằng quỷ nhỏ, Trại hoa vàng, Bong bóng lên trời, Cô gái đến từ hôm qua… và hai bộ truyện nhiều tập Kính vạn hoa và Chuyện xứ Lang Biang. Với Tôi là Bêtô, đây là lần đầu tiên anh viết một tác phẩm qua lời kể của một chú cún.
    Trong thiên truyện này, thế giới được nhìn một cách trong trẻo nhưng lồng trong đó không thiếu những ý tứ thâm trầm, khiến người đọc phải ngẫm nghĩ. Đây chắc chắn là tác phẩm không chỉ dành cho trẻ em.
    LTS

    Nguyễn Nhật Ánh: Nghề văn khắc nghiệt nhưng công bằng
    Vừa thoát khỏi thế giới phù thủy đầy quyến rũ, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (ảnh) phiêu du vào thế giới niềm vui, nỗi buồn, vừa trẻ con mà rất người lớn, dưới góc nhìn của một chú cún. Tôi là Bêtô cho thấy khả năng sáng tạo dồi dào và sức hấp dẫn của cây bút U50 này.

    Anh có kỷ niệm gì trong quá trình viết cuốn sách Tôi là Bêtô

    - Tôi đang nuôi 6 chú cún, và đặt tên chúng theo tên gọi các nhân vật trong Chuyện xứ Lang Biang như Suku, Pôcô, Êmê, Mua… Chú chó Pôcô mới qua đời cách đây mấy tháng do chứng sưng phổi. Có thể số phận của Pôcô xui rủi là do cái tên – vì Pôcô trong Chuyện xứ Lang Biang là tên… một con ma! Các chú cún đáng yêu này góp phần không nhỏ vào nguồn cảm hứng sáng tác của truyện Tôi là Bêtô. Khi nào sách phát hành, chắc tôi phải trích một phần nhuận bút để chiêu đãi các “nguyên mẫu” ngoài đời của tôi.

    * Trong nghề viết văn, người ta thường nhắc đến công đoạn đi thực tế để sáng tác. Nhưng hình như thực tế để sáng tác của anh là kho ký ức của tuổi thơ "xài hoài không hết". Anh nói sao?

    - Tôi xa quê từ rất sớm. Có lẽ vì vậy, đối với tôi tuổi thơ là một vùng trời luôn lung linh trong ký ức. Tôi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh những trưa hè tuổi thơ, tôi ngồi trong vườn cây nhà dì chơi đùa ra sao với các anh chị con dì, nhớ những ngày trốn học đi tắm sông, mẹ tôi phải lặn lội đi tìm, nhớ những cánh diều trong sân trường tiểu học, nhớ cây trứng cá sai trái ở ngoài cửa sổ lớp tôi… Đến bây giờ, những lúc ngồi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa còn bé, tôi luôn cảm thấy bồi hồi. Đó là tâm trạng nuối tiếc của kẻ đã rời xa sân ga tuổi nhỏ và biết mình vĩnh viễn không quay lại được.

    Có lẽ chính sự ám ảnh đó đã đi vào các trang sách của tôi và tự nhiên tôi trở thành nhà văn viết cho trẻ em. Mà thực ra cũng có một phần là viết cho chính mình, như một cách giải tỏa. Và đó chính là "thực tế" quan trọng nhất của tôi. Vì tôi nghĩ một nhà văn chỉ viết hay, viết xúc động nhất về những gì làm cho anh ta bức xúc, khao khát - những gì gần gũi, thân thuộc, máu thịt và giàu sức ám ảnh nhất.

    [​IMG]

    (bài viết này xin gửi lời cảm ơn đến tomy!)​

    khuyến mãi quyển 7 trò chơi tâm linh nữa nè:
    [​IMG]


    mình khuyến khích sử dụng firefox với bài viết của mình vì mình hay chèn links vào icon:
    sử dụng google chrome:
    [​IMG]
    [​IMG]

    sử dụng firefox:

    [​IMG]
    [​IMG]
     
    Đang tải...

Chia sẻ trang này